Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013

ĐÃ LÂU ...

Đã lâu mới trở lại trang thơ Màu mực nhạt lạc mất em từ đó Anh gói gọn những bồn chồn lớn nhỏ Gởi về em chưa xác định phương nào Lạc nhau rồi mà gió vẫn lao xao Mây hớn hở đi tìm dùm kỷ niệm Em nơi đâu nhớ ngày xưa âu iếm Của một thời ta không thể rời xa Em đâu rồi hay đã của người ta Anh lặng lẽ tìm em trong nông nỗi Chỉ mình anh bốn phương trời bối rối Khóc cho mình và khóc cả cho em Anh bần thần lạc bước giữa màn đêm Trăng héo úa hùa theo mùa lá rụng Chỉ còn lại trái tim anh lạnh cóng Giã biệt tình nơi biển vắng hoang vu LÂM VIÊN