Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013
ĐÃ LÂU ...
Đã lâu mới trở lại trang thơ
Màu mực nhạt lạc mất em từ đó
Anh gói gọn những bồn chồn lớn nhỏ
Gởi về em chưa xác định phương nào
Lạc nhau rồi mà gió vẫn lao xao
Mây hớn hở đi tìm dùm kỷ niệm
Em nơi đâu nhớ ngày xưa âu iếm
Của một thời ta không thể rời xa
Em đâu rồi hay đã của người ta
Anh lặng lẽ tìm em trong nông nỗi
Chỉ mình anh bốn phương trời bối rối
Khóc cho mình và khóc cả cho em
Anh bần thần lạc bước giữa màn đêm
Trăng héo úa hùa theo mùa lá rụng
Chỉ còn lại trái tim anh lạnh cóng
Giã biệt tình nơi biển vắng hoang vu
LÂM VIÊN
Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2013
Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013
GỌI XUÂN
Anh gọi xuân về trao ấm cho em
Gởi cả tình anh suốt mùa đông lạnh giá
Em nhận nhé giữ dùm anh tất cả
Nắng sắp vàng hoa hẹn ngát vườn xuân
Anh gọi xuân về cho em hết bâng khuâng
Thôi sầu muộn khẽ khàng môi duyên hé
Nụ cười xuân vẫn nồng nàn tươi trẻ
Mắt xoe tròn như nuốt gọn trái tim anh
Anh gọi xuân về cho tươi thắm vườn xanh
Nụ chúm chím đợi gió đùa mơn trớn
Nụ hôn xuân lần đầu như bẽn lẽn
khát khao nhiều nên ríu rít dài hơn
Anh gọi xuân về cho em hết cô đơn
hãy vứt bỏ những tháng ngày buồn tủi
Niềm hạnh phúc đang dâng đầy chói lọi
Chẳng thể nào ngăn cách bến tình nhau
Đông sắp tàn xuân ơi !
Đến thật mau ...
LÂM VIÊN ( cts)12/1/2003
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)